Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt

Thứ Bảy, 17/04/2021 17:39

 Mình biết chị qua 1 cuộc thi về truyền cảm hứng. Bên ngoài, chị xinh xắn, hoạt bát và dễ gần. Đối diện với chị, người khác cảm giác có một nguồn năng lượng tích cực dồi dào bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được.

Nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn ấy, ít ai biết cô đã từng trải qua bao biến cố cay nghiệt của cuộc đời. Chị là Thủy Châu. Hiện tại là chủ 1 “Home Spa” ở Hà Nội. Xin trích lược toàn bộ bài viết tâm sự của chị trong cuộc thi truyền cảm hứng như sau.

Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt - hình ảnh 1

Bị “bệnh nhà giàu” biếu giáp độc lan tỏa

“Mình viết bài này khi đang nằm trong bệnh viện, mắt phải bị băng kín vì mới phẫu thuật hạ nhãn áp, tuy có khó nhìn, vừa viết vừa nghỉ nhưng cũng là cách để mình khiến thời gian trong viện trôi nhanh hơn. Hôm trước đăng cái ảnh đi viện, có bạn thắc mắc: “Lần đầu thấy chị ốm”.

Mình cũng hơi thoáng ngạc nhiên, vì mình là đứa dặt dẹo, người “hàng mã”, bệnh vặt quanh năm suốt tháng, nhưng chợt nhớ ra, khi mình ốm đau, buồn chán mình chẳng khi nào than vãn kêu ca trên mạng. Facebook mình toàn những điều tích cực, những hình ảnh vui tươi rạng rỡ.

Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt - hình ảnh 2

Có lần mình chia sẻ về những căn bệnh mình đã trải qua, nhiều người ngạc nhiên và còn bảo: “Em nghĩ chị có cuộc sống toàn màu hồng cơ, không ngờ chị lại trải qua những năm tháng khó khăn như vậy”.

Mười bảy tuổi, tuổi bẻ gãy sừng trâu, khỏe mạnh đầy sức trẻ, mình mắc bệnh Basedow. Hồi đó, internet làm gì có phát triển như bây giờ, nghe căn bệnh lạ tai, chẳng có nhiều thông tin tìm hiểu.

Bệnh Basedow còn có tên khác là Graves, Parry, Bướu giáp độc lan tỏa, “Bướu cổ lộ nhãn” là bệnh cường giáp tự miễn hay gặp trong bệnh lý nội tiết.

Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt - hình ảnh 3

 Bệnh xảy ra chủ yếu ở nữ giới, tỷ lệ mắc bệnh ở nữ gấp từ 7 đến 10 lần ở nam, và chỉ 2% phụ nữ dưới độ tuổi sinh sản mắc phải, còn lại thường rơi vào những người phụ nữ đã qua sinh nở, rối loạn nội tiết tố.

Bệnh này người ta còn gọi là “bệnh nhà giàu” vì thời đó điều trị rất tốn kém. Thật không may, mình lại rơi vào 2% ít ỏi đó. Thời đi học, mình là cô bé xinh xắn trắng trẻo, vui tươi nhí nhảnh, nghịch như quỷ sứ, mang ước mộng trở thành diễn viên.

Đầu năm lớp 12, sức khoẻ như tuột dốc không phanh, người mệt mỏi, ủ rũ, chân tay run lẩy bẩy. Lúc nào cũng ngồi một góc nhà thở dốc, mắt lờ đờ chẳng có sức sống.

Cầm cái bút viết hồ sơ thi đại học mà tay run bần bật như ngồi trên máy khoan, không thể viết được chữ nào ngoài những nét bút nghệch ngoạc. Cổ có vẻ to ra, mắt lồi hơn, giống biểu hiện của bướu cổ.

Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt - hình ảnh 4

Lúc đó chỉ biết đến bướu cổ đơn thuần thiếu i ốt, nào biết đến bướu cường giáp phức tạp. Mình nghỉ học giữa chừng, dong duổi những tháng ngày chữa bệnh.

Sức khoẻ tuột dốc không phanh, mình thường xuyên hụt hơi, thở dốc, choáng váng. Loại bướu của mình, không có nhân, không có dịch nên không mổ không hút được, xác định uống thuốc đến suốt đời.

Hiện nay bướu Basedow chưa xác định được nguyên nhân rõ ràng, nếu không điều trị kịp thời sẽ gây ra nhiều biến chứng nguy hiểm như rối loạn nhịp tim, nghiêm trọng hơn có thể dẫn đến suy tim, loãng và giòn xương, ảnh hưởng đến chức năng sinh sản, lồi mắt ác tính, suy giảm trí nhớ,…

 Khi bị cường giáp, người bệnh sẽ rơi vào tình trạng thường xuyên bốc hỏa, rối loại lo âu, hoảng loạn. Mình đã có những lúc nóng nảy khó chịu, gào thét đập phá, như một người điên.

Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt - hình ảnh 5

 Một lần, mẹ mang vào viện cho mình một túi hồng xiêm và một chiếc cặp lồng đỏ, mình lồng lên như bò tót gặp màu đỏ, mình đập nát cái cặp lồng, đập nát túi hồng xiêm, mình gào lên: “Tại sao mẹ mua màu đỏ, con ghét màu đỏ, rồi la hét đòi nhảy lầu tự tử. Thực tế không phải mình ghét màu gì thích màu gì mà chỉ vì cơn bốc hoả phát ra, chẳng thể kiểm soát được cảm xúc. Mẹ bất lực kêu lên: “Mày điên vừa thôi, đừng làm khổ mọi người nữa, mày không muốn sống thì giỏi mày nhảy xuống chết đi”.

Một lúc cơn nóng dịu xuống, mình bốc hồng xiêm nát ăn, vừa ăn vừa khóc vì hối hận về hành vi của mình khi nãy. Các bác sĩ luôn động viên vỗ về đồng thời làm công tác tư tưởng cho người nhà hiểu rõ về tình trạng cũng như hành vi bệnh để bố mẹ đỡ sốc, làm quen và đồng hành cùng bệnh của mình.

 Mình bắt đầu quen với cuộc sống dài trong viện, bố mẹ còn bận làm ăn nên một ngày mẹ sẽ vào một lần buổi sáng và buổi tối, thời gian còn lại thì nằm co quắp trong nỗi cô đơn, các giường bên cạnh ai cũng có người thăm nuôi chăm sóc, còn mình lúc nào cũng thui thủi, mong đến giờ bố mẹ vào.

Những lần lấy ven, tiêm bắp tiêm đùi nhiều đến nỗi bây giờ mình chẳng sợ tiêm, chẳng thấy đau khi phải tiêm, không lao đao khi ngửi mùi bệnh viện, nó đã trở lên quen thuộc với mình rồi.Năm tháng ấy, nằm trong viện mình khóc nhiều, nghĩ nhiều, than thân trách phận tại sao mình lại mắc bệnh này, tại sao mình lại rơi vào 2% ít ỏi này, tại sao mình đang xinh xắn như này mà giờ trông không khác gì cái bánh bao ăn dở. Đầu óc lúc nhớ lúc quên thế này thì mai sau làm ăn được gì. Mắt thô lố, cổ to đùng thế này thì mai sau lấy chồng làm sao.

Đang yên đang lành tim lại co thắt đau nhói, đang yên đang lành hẫng một cái người như tụt xuống hố sâu choáng váng. Buồn chán tự thu hẹp mình lại, chẳng muốn trò chuyện với ai, mình luôn ngồi bó gối một góc giường, lặng lẽ quan sát những người cùng phòng. Người đến, người đi, có những trường hợp nặng hơn mình, có nhiều trường hợp nghèo khổ cùng cực, có người còn không một ai vào thăm nuôi,… họ khổ hơn mình nhưng sao họ không khóc? Họ không kêu than? Họ sang giường nhau ngồi trò chuyện vui vẻ, chia nhau miếng cam, miếng kẹo.

Mình bỗng thấy bản thân kém cỏi vô cùng. Đứng trên tầng tư bệnh viện ngóng ra cổng thấy bóng dáng bố sấp ngửa tay xách nách mang túi nọ túi kia, mẹ dắt hai đứa em đang háo hức được vào với chị, thằng út chạy vội vấp ngã nhào văng cả một chiếc dép, mình oà khóc nức nở, chẳng thể ngừng.

 Bệnh của mình có thuốc chữa, vẫn còn chữa được, vẫn đang có điều kiện để chữa, mình còn đang tuổi trẻ còn cả cuộc đời dài phía trước cớ sao mình lại nhu nhược để bản thân gục ngã. Cớ sao mình để bố mẹ buồn lòng vì mình, bạc đầu vì kiếm tiền chữa bệnh cho mình, các em nhỏ dại thì luôn bị chị hằn học hắt hủi.

Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt - hình ảnh 6

Sau ngày hôm đó mình mở lòng hơn, giao lưu với mọi người trong phòng, và cũng nhờ các cô các bác trong phòng mình đã biết đánh tiến lên, đánh tá lả.Tâm lý thay đổi nên mình rất tích cực điều trị, còn chịu khó vận động buổi sáng nâng cao sức khoẻ, mình phải sớm khỏi bệnh thôi.

Còn về đi học nữa chứ, hai năm ròng rã ra ra vào vào viện rồi, nhớ trường lớp lắm rồi. Ngày mình tiêm mũi cuối cùng, bác sĩ có nói bệnh đã tạm ổn nhưng thuốc phải uống suốt đời để duy trì. Mình xin chuyển trường khác, ngày bước vào lớp mới, mọi ánh mắt soi mói làm mình lại chạnh lòng, nghe đâu đó xì xào: “Sao mắt nó lồi thế, cổ nó to thế, chắc bị đúp trường khác chuyển sang”.

Lúc đó mặc cảm lắm, vừa béo vừa xấu, lại hơn tuổi các bạn, ấy thế mà duyên số đưa đẩy lại yêu và cưới bạn cùng lớp. Đúng là có tình yêu vào có khác thật, con người ta vui tươi hơn, yêu đời hơn, sức sống hơn mặc dù những dấu hiệu đặc thù của bệnh như phát hỏa, cáu gắt nóng giận mất kiểm soát vẫn có, thế mà anh người yêu chịu đựng được hết.

Mình la hét, đập phá, bực bội vô cớ, mà anh vẫn không từ bỏ, vẫn nhẹ nhàng ở bên, anh nói kiếp trước nợ mình nên kiếp này phải ở bên để trả nợ.

Bệnh nặng, khiến mình bị liệt 1 bên mặt

 Nghe vậy, mình lại càng hay được đằng chân lân đằng đầu, bắt nạt người yêu khiếp lắm.  Bình yên bên tình yêu được 2 năm mình lại gặp biến cố. Một buổi sáng thức dậy, mình thấy một bên mặt bì bì, nghĩ chắc tối qua nằm sai tư thế nên bị tê. Đến trưa thì mức độ tê bì càng tăng, cơ mặt cử động khó khăn mình bắt đầu sợ, đến chiều thì liệt hẳn một bên mặt. Mắt không nhắm được, miệng không cười được.

Hoảng loạn thực sự, mình lại làm sao thế này, mình đã làm gì ác mà sao mọi điều xui xẻo lại đến với mình. Lại khóc, lại than. Với mọi cô gái, nhan sắc là cái quan trọng mà giờ đây nhìn vào gương chỉ thấy một khuôn mặt méo mó xẹo xọ không rõ đang vui hay buồn đang cười hay khóc, cảm giác buồn bã, chán nản như đang rơi xuống hố sâu tăm tối khiến tim mình đập mạnh, mình lại như muốn phát điên.

 Tối đó người yêu đến đón đi chơi, cả buổi chẳng nói chẳng rằng, chỉ ừ hử, anh bảo “Sao hôm nay em cứ khinh khỉnh thế, cười toàn nhếch mép”. Khổ, nhếch được mỗi một bên, một bên liệt rồi còn đâu, tủi thân mình rơm rớm mắt tính nói gì đó lại thôi. Anh bỗng kêu lên:”Ơ em bị méo mồm rồi”. Một câu nói thôi mà như cây kim chọc vào quả bóng nước mình vỡ oà. Vừa buồn vừa tủi thân vừa lo lắng, mình khóc sưng cả một bên mắt.

Hôm sau mẹ đưa ra viện châm cứu khám, xác định bị liệt dây thần kinh số 7, điều trị bằng phương pháp điện châm 1 tuần nát hết cả bên mặt mà không có dấu hiệu đỡ, lại cố tuần nữa vẫn không có dấu hiệu hồi phục, mẹ mình đi đâu cũng hỏi thăm, nghe ngóng ở đâu bên Hưng Yên có ông thầy bấm huyệt giỏi lắm, lại khăn gói lên đường. Tới nơi thầy bảo phải chụp cái ảnh thẻ so sánh trước và sau, rồi chỉ vào cô gái bước ra từ phòng thầy:”Đây này, con bé này bấm 3 tháng rồi đây này”. Mình quay sang nhìn mẹ, nhìn người yêu, cả ba người nhìn nhau không ai bảo ai xin cáo từ rút lui gọn lẹ.

3 tháng trời bấm huyệt mà mắt miệng vẫn còn meo méo, lại bấm trong phòng riêng đóng kín cửa, thôi về, về. Bao nhiêu hy vọng lại dập tắt, thấy mình lặng thinh, anh người yêu vỗ về: “Em yên tâm, cho dù thế nào anh vẫn lấy em làm vợ”.

 Mình lại nhếch cái miệng lên một nụ cười méo mó, nghĩ thầm ” làm gì có thằng nào chịu lấy con méo mồm, đêm ngủ một bên mắt lại mở trừng trừng làm vợ. Mà cho dù có muốn, chẳng nhà nào đồng ý cho con trai họ lấy cả. Đang trong hố sâu tăm tối, chị người yêu bỗng nhớ ra, hồi chị còn nhỏ có lần bị trúng gió méo mồm, được ông thầy lang đắp thuốc cho, nhưng vì quá lâu rồi nên không nhớ địa chỉ, cũng không có số máy bàn.

 Thế là lại mò mẫm đi tìm nhà theo trí nhớ mong manh đó, hỏi thăm hết cả cái khu đó cuối cùng cũng thấy. Đó là bác sĩ đông y không phải thầy lang, nay cũng đã già, trường hợp của mình bác bảo nếu chưa châm cứu thì đắp thuốc một lần là khỏi, nhưng động đến tây y rồi thì phải 2,3 lần.

 Bác dặn ra chợ mua một con lươn để lấy máu, sau đó hái búp đa lông và thuốc bác bào chế, trộn đều đắp lên mặt. Đắp một ụ bông to, đi học cả lớp hốt hoảng tưởng đâu tai nạn nghiêm trọng băng ú ụ kín bên mặt.

Lần đầu chưa có kinh nghiệm, mua con lươn nhỏ nên máu hơi ít, lần sau mua con to nhất chợ, khoẻ, mang đến chưa kịp khoe thì bác thông báo tin buồn, đêm qua trộm bê mất cây đa nhà bác.  Anh người yêu lại chở bác đi tìm nơi nào có cây đa, mà phải đa lông để hái búp về hoàn thiện bài thuốc.

Lần đắp thứ hai, mình cười nói được lúc nào không biết, cảm giác sung sướng chẳng lời nào tả được. Nhìn vào gương, vẫn là cô gái đó, cô gái cổ vẫn to mắt vẫn lồi nhưng sao đáng yêu thế. Cô ý cười tươi, há mồm to, chu môi, nhắm mở mắt, nháy mắt phồng má,..linh hoạt như chưa bao giờ từng liệt. Biết ơn bác sĩ vô cùng. Di chứng để lại sau trận liệt dây thần kinh số 7 đó là cơ hai bên má của mình bị xơ cứng, nhất là bên bị liệt nên nhìn mặt mình lúc nào cũng to tròn như ngậm kẹo. Chả làm cách nào để mặt trở lại nhỏ gọn thanh thoát như ngày xưa. Đúng là không gì bằng có bệnh gặp thầy gặp thuốc. Khi mình uống thuốc duy trì bệnh Basedow được 4 năm, vô tình có một người mách có bác sĩ chữa basedow giỏi lắm liền tìm đến. Qua thăm khám, xét nghiệm, chụp chiếu, và điều trị căn bệnh của mình cũng ổn dần.

 Cổ rút gọn lại, mắt đỡ lồi hơn, nhưng tác dụng phụ rõ rệt là da tối màu đi rất nhiều và tóc rụng mỏng thưa thấy rõ. Trước da mình rất trắng, trắng sáng luôn, còn tóc lúc nào cũng mềm mượt óng ả. Tuy vậy mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người, họ rụng hết tóc, họ đen sạm da, nội tạng họ không khoẻ.

 Tạm biệt chuỗi ngày uống thuốc, mình sống khoẻ mạnh, vui tươi và bắt đầu bước vào những ngày tháng kiếm tiền từ kinh doanh.

Nung nấu làm đẹp cho bản thân và làm đẹp cho đời

Sau khi khỏi bệnh, mình bắt đầu để ý đến việc chăm sóc da nhiều hơn. Thời gian nằm viện khiến cơ thể mình tàn tạ và gầy sọm đi quá nhiều. Mình bắt đầu mở một tiệm làm đẹp để chăm sóc cho mọi người và tiện chăm chút cho bản thân mình. Xa hơn nữa, mình nung nấu mở thêm chuỗi Spa để giúp chị em phụ nữ lúc nào cũng khỏe đẹp và căng tràn nhựa sống.

Trong lúc bệnh tật, mình vẫn luôn chú ý chăm sóc vẻ bề ngoài, để cho dễ nhìn nhất có thể. Da sạm khô thì mình tẩy da chết đều đặn tuần 2 lần.

Câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lưc sống của mẹ 2 con từng bị liệt 1 bên mặt - hình ảnh 7

Mình hay dùng muối sữa non cực kỳ sạch mịn, da trơn láng, viêm lỗ chân lông hay sần vỏ cam gì cũng bay hết. Hôm nào chăm thì ủ body với cám gạo, bột cà phê, massage toàn thân với sữa tươi không đường và cố gắng vượt lười để bôi dưỡng da mỗi tối.

Mình hay detox bằng một cốc chanh mật ong ấm mỗi sáng để giúp cơ thể nhẹ nhõm sạch khoẻ. Thức uống này mình còn thấy rất hiệu quả trong việc giảm mỡ bụng.

Và tính chất công việc là làm Spa nên da và dáng là hai thứ mình luôn phải chú ý. Thế nên bên cạnh việc chăm đeo gen định hình thì mình chỉ vận động nhẹ nhàng như lắc vòng, gập bụng, tập một vài bài tập theo youtube, rỗi rãi lại lết thân đến lớp nhảy sexy dance.

Qua các biến cố bệnh tật, mình thấy sức khoẻ tâm thần thực sự quan trọng. Suy nghĩ tiêu cực hay tích cực đều do bản thân người bệnh tự gây ra và cũng có thể tự vượt qua được, miễn là người bệnh đừng quá yếu đuối và nhạy cảm.

Bây giờ mình luôn nhìn lên để cố gắng phấn đấu và nhìn xuống để thấy mình còn rất rất may mắn. Còn sống còn thở đã là một may mắn, đầy đủ chân tay đã là một may mắn.

Đầu óc bình thường có nhận thức đã là một may mắn. Có một anh chồng yêu thương với hai tình yêu nhỏ là một may mắn. Có một công việc yêu thích, có bạn bè, người thân bên cạnh là một may mắn. Vì thế mình luôn biết ơn trân trọng cuộc sống hiện tại, và cố gắng làm cho nó tốt lên mỗi ngày”.

Nguyễn Linh ghi lại

VIDEO CHỌN LỌC